Hôm nay,  

Utah: Carl Huỷnh rủ các bạn sinh viên BYU tặng hoa và bánh mỗi Thứ Năm trong tuần cho những người tình cờ gặp trên phố

05/04/202606:44:00(Xem: 391)
blank

Utah: Carl Huỷnh rủ các bạn sinh viên BYU tặng hoa và bánh mỗi Thứ Năm trong tuần cho những người tình cờ gặp trên phố

Hy vọng rằng bản tin này sẽ trở thành đóa hoa tặng độc giả trong mùa Lễ phục sinh 2026: Carl Huynh, một sinh viên gốc Việt tại đại học Brigham Young University (BYU), Utah, rủ các bạn khởi động chương trình tặng hoa và bánh mỗi Thứ Năm trong tuần cho những người tình cờ gặp trên phố.
Báo Deseret News có bản tin hôm 4/4/2026 tựa đề "How these BYU students are spreading joy — one flower at a time" (Cách những sinh viên BYU này lan tỏa niềm vui — từng bông hoa một). Bản tin dịch như sau.
Cách những sinh viên BYU này lan tỏa niềm vui — từng bông hoa một. Kể từ tháng 2/2026, Carl Huynh và những người bạn của mình đã giúp vực dậy tinh thần mọi người thông qua những hành động phục vụ đơn giản.
Ngay cả vào một ngày xuân lạnh giá và tuyết rơi — một ngày dường như đang "bù đắp" cho mùa đông ôn hòa nhất trong ký ức gần đây — sự ấm áp vẫn có thể được tìm thấy qua những hành động phục vụ cộng đồng.
Cứ hai tuần một lần vào thứ Năm, nếu bạn đang ở trong khuôn viên trường BYU, bạn có thể bắt gặp một nhóm sinh viên đang kéo một chiếc xe đẩy màu xanh, đi phát những bông hoa xinh đẹp được đựng trong các xô hình trụ.
Phối hợp với các cửa hàng hoa tại địa phương, các sinh viên BYU gồm Carl Huynh, Ashton Chan, Rachel Bolton, Sadie Crandall, Blake Udy và Kaleb Murdock đã thu thập hoa để tặng cho những người hoàn toàn không hay biết trong khuôn viên trường, với mong muốn "được nhìn thấy nụ cười của họ".
Hai lần mỗi tháng vào các ngày thứ Tư, Huynh — người khởi xướng chương trình "Thứ Năm Hoa Tươi" — lại rong ruổi khắp dọc ngang tiểu bang, ghé qua vô số cửa hàng hoa từ Logan đến Nephi, thường thu thập được từ 150 đến 200 bông hoa quyên góp. Có một tuần, chuyến đi kéo dài khoảng ba giờ đồng hồ đó đã mang về tới 450 bông hoa.
Ngoài hoa ra, các tiệm bánh như Crumbl và Lehi Bakery cũng nhiệt tình tham gia bằng cách quyên góp từ 300 đến 400 chiếc bánh quy để nhóm phát tặng vào ngày thứ Năm.
Sau khi Huynh thu thập xong tất cả các khoản quyên góp, anh mời bạn bè, người thân hoặc các nhóm hội tại nhà thờ địa phương đến giúp chuẩn bị và đóng gói hoa cùng bánh quy.
Công việc này thường ngốn trọn cả ngày của Huynh. Tuy nhiên, anh chia sẻ rằng mọi công sức bỏ ra đều hoàn toàn xứng đáng.
"Đó là một khoảnh khắc rất riêng tư và ý nghĩa, khi bạn được tận tay trao một bông hoa cho ai đó, trò chuyện cùng họ và nhìn thấy nụ cười nở trên môi họ," anh chia sẻ.
Ý tưởng này nảy sinh khi anh nhớ lại một lần mình từng đi phát hoa cho tất cả các bạn nữ tại trường trung học của mình ở Eagle Mountain. Anh chia sẻ rằng thật kỳ diệu khi một điều đơn giản như một bông hoa lại có thể mang đến ý nghĩa to lớn đến vậy đối với mọi người.
Udy nhớ lại lần đầu tiên Huynh đi phát hoa trong khuôn viên trường vào năm nay.
"Tôi đang đi chơi cùng Carl và Ashton thì Carl bỗng nói: 'Tớ muốn mua một ít hoa và đi phát tặng mọi người'," Udy kể lại. “Ba chúng tôi đã cùng đến cửa hàng Trader Joe’s, mua vài bó hoa rồi đem tặng cho một vài cô gái; sau đó, Carl đã gửi email liên hệ với hàng loạt cửa hàng hoa khác, và từ đó, hoạt động này dần được mở rộng ra.”


“Đôi khi mọi người cứ nghĩ rằng chúng tôi đang mong đợi nhận lại được điều gì đó, nhưng họ lại tỏ ra khá bất ngờ khi chúng tôi đáp lại: ‘Ồ không, bạn cứ nhận lấy bông hoa này đi,’” Udy cười sảng khoái kể lại.
Anh luôn cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi chứng kiến ​​niềm vui mà một hành động giản đơn đến thế có thể mang lại cho một ngày của ai đó.
Một số người nhận được hoa đã bày tỏ sự trân trọng đối với nghĩa cử này. Việc có ai đó sẵn lòng dành thời gian để tổ chức một hoạt động ý nghĩa như vậy mang một giá trị tinh thần to lớn, ngay cả khi đó chỉ là một bông hoa đơn thuần.
Số khác lại nhận hoa để đem tặng cho người thương của mình—chẳng hạn như Zach Grant, chàng trai đã cẩn thận cài bông hồng vừa nhận được vào bên hông chiếc ba lô của mình. Anh chia sẻ rằng, với tư cách là một sinh viên đại học đang phải chật vật xoay xở chuyện tài chính, việc bất ngờ nhận được một bông hoa để đem tặng cho người vợ sắp cưới—người sẽ chính thức về chung một nhà với anh sau 30 ngày nữa—thực sự mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
“Đôi khi mọi người vẫn thường thắc mắc: ‘Tại sao lại có người làm những việc này nhỉ?’” Chan chia sẻ. “Thực ra, chúng tôi chẳng có lý do nào cao siêu hơn ngoài việc đơn giản là chúng tôi muốn làm một điều gì đó thật tốt đẹp cho đời.”
Nhìn vào những gương mặt rạng rỡ, ngập tràn niềm vui của những người cầm hoa bước đi, có vẻ như họ đã thực sự gặt hái được thành công.
Emily Parke—cô sinh viên vừa hoàn tất buổi gặp mặt với cố vấn học tập để sắp xếp lịch học cho kỳ tới—cho biết ngày hôm đó của cô đã trở nên “tốt đẹp hơn hẳn” sau khi nhận được bông hoa. “Cảm giác như mọi thứ bỗng trở nên nhẹ nhàng và đơn giản hơn nhiều vậy.”
Chính những tương tác đầy ắp tình người như thế này đã khiến một ngày làm việc của nhóm phát hoa trở nên vô cùng ý nghĩa và xứng đáng. Tính đến thời điểm hiện tại, nhóm ước tính đã có ít nhất 2.000 người nhận được hoa hoặc bánh quy—một con số mà họ vẫn đang nỗ lực để tiếp tục gia tăng trong tương lai.
Huynh chia sẻ rằng anh rất mong muốn thấy chương trình “Flower Thursdays” (Những ngày thứ Năm tặng hoa) ngày càng phát triển lớn mạnh, nhưng đồng thời cũng không muốn nó bị thương mại hóa. Theo anh, chính sự tương tác trực tiếp, chân thành giữa người với người mới là yếu tố quan trọng nhất.
Đó chính là sự cân bằng mà anh luôn nỗ lực duy trì, ngay cả khi anh đang ấp ủ kế hoạch mở rộng mô hình tương tự này sang các viện dưỡng lão cũng như các khuôn viên trường đại học khác trên khắp tiểu bang Utah.
“Suy cho cùng, cốt lõi của ‘Flower Thursdays’ không thực sự nằm ở những bông hoa. Ý nghĩa thực sự của nó nằm ở việc giúp mọi người cảm thấy rằng họ đang được quan tâm, được nhìn nhận—đặc biệt là những mảnh đời thầm lặng, ít được ai chú ý đến—và giúp họ nhận ra rằng bản thân họ vô cùng có giá trị, cũng như họ không hề đơn độc trên thế giới này,” anh khẳng định. Chúng ta đang sống trong một thế giới chất chứa quá nhiều nỗi đau và nỗi buồn, đến mức một điều giản đơn như bông hoa hay chiếc bánh quy cũng có thể giúp thắp sáng một ngày.




Tháng Tư lại trở về, gợi nhớ đến ngày cuối cùng, lúc toàn miền Nam rơi vào tay đoàn quân xâm lược từ phương bắc, lần này là lần thứ 45! Trong ký ức của mỗi người dân miền Nam chúng ta, có biết bao nhiêu khúc phim lại được dịp hiển hiện, rõ ràng và linh động như vừa mới hôm qua. Có người nhớ đến cảnh hỗn loạn ở phi trường Tân Sơn Nhất, có người không sao quên được những năm tháng tù tội trong trại giam cộng sản, có người nghẹn ngào ôn lại cảnh gia đình ly tán trong những ngày kinh hoàng đó, và có biết bao người còn ghi khắc mãi những ngày lênh đênh trên sóng nước mịt mù hay băng qua rừng sâu núi thẳm để tìm đến bến bờ tự do.
Tối nay 22 Tháng Tư, chính quyền Trump đã ban hành một Sắc lệnh mở rộng những hạn chế về nhập cư trong một nỗ lực rộng lớn để tiếp tục chương trình bài ngoại nhằm đánh lạc hướng người Mỹ về thất bại của chính họ qua các giải pháp thích ứng với đại dịch coronavirus. Sắc lệnh này được xây dựng trên một số chính sách chống người nhập cư do chính quyền đưa ra trong vài năm qua đóng cửa gần như tất cả các con đường hợp pháp để nhập cư.
Bắt đầu từ sau giữa tháng Ba 2020, hầu hết các doanh nghiệp không thiết yếu trên khắp Hoa Kỳ đều đã lần lượt được lệnh phải đóng cửa để ngân chận sự lây lan của Coronavirus, trong đó có hàng chục ngàn tiệm Nail của người gốc Việt. Vì buộc phải đóng cửa một cách bất ngờ và cũng bởi chưa đến ngày trả lương theo định kỳ, nhiều chủ tiệm Nail đã không kịp thanh toán cho nhân viên khoản tiền lương của những ngày đã làm việc từ sau lần lãnh lương trước đó cho đến ngày ngưng làm việc vì Coronavirus. Ngoài ra, vì nghĩ rằng sẽ không bị buộc phải đóng cửa quá lâu, nhiều chủ tiệm Nail dự tính sẽ trả đủ tiền lương ngay khi nhân viên trở lại làm việc. Tuy nhiên, rất ít chủ doanh nghiệp hiểu rằng không thanh toán tiền lương theo đúng quy định cho nhân viên sau khi nghỉ việc, sẽ là nguyên nhân dẫn đến vô số rắc rối về pháp lý.
Những người có khuynh hướng cực đoan trong chính kiến, dù hữu khuynh hay tả khuynh, đều có những đặc điểm giống nhau và rất khác người ôn hoà. Bài viết này tóm lược một nghiên cứu tâm lý học đăng trên Sage Journals tháng Giêng 2019. Hy vọng nó sẽ giúp ta hiểu thêm về hiện tượng tâm lý chính trị cực đoan để tránh bị khích động, đồng thời giúp ta tìm ra cách hoá giải. Xin lưu ý “hữu khuynh”và “tả khuynh” trong bài được dùng theo định nghĩa thông thường và hoàn toàn không hàm ý tốt hay xấu. Trong chính trị học, cộng đồng con người thường được chia làm ba nhóm: cấp tiến (liberal), trung hoà (moderate) và bảo thủ (conservative). Sự phân cách này phần lớn xuất phát một cách tự nhiên, nhưng nó cũng có thể được nhào nặn thêm bởi giáo dục, truyền thống, truyền thông, xã hội v.v.
nhà báo kỳ cựu Don Oberdorfer trên tờ Washington Post ngày 3/3/1987 nhấn mạnh lời tuyên bố của trưởng đoàn IRAC: “Chúng tôi (người tị nạn) vẫn bị coi là một vấn đề cần giải quyết. Nay chúng tôi nhất định sẽ góp phần vào giải pháp.”
Tôi sinh ra đời tại miền Nam, cùng thời với “những tờ bạc Sài Gòn” nhưng hoàn toàn không biết rằng nó đã “làm trung gian cho bọn tham nhũng, thối nát, làm kẻ phục vụ đắc lực cho chiến tranh, làm sụp đổ mọi giá trị tinh thần, đạo đức của tuổi trẻ” của nửa phần đất nước. Và vì vậy, tôi cũng không thấy “phấn khởi” hay “hồ hởi” gì (ráo trọi) khi nhìn những đồng tiền quen thuộc với cuộc đời mình đã bị bức tử – qua đêm! Suốt thời thơ ấu, trừ vài ba ngày Tết, rất ít khi tôi được giữ “nguyên vẹn” một “tờ bạc Sài Gòn” mệnh giá một đồng. Mẹ hay bố tôi lúc nào cũng xé nhẹ nó ra làm đôi, và chỉ cho tôi một nửa. Nửa còn lại để dành cho ngày mai. Tôi làm gì được với nửa tờ giấy bạc một đồng, hay năm cắc, ở Sài Gòn – vào năm 1960 – khi vừa mới biết cầm tiền? Năm cắc đủ mua đá nhận. Đá được bào nhỏ nhận cứng trong một cái ly nhựa, rồi thổ ra trông như hình cái oản – hai đầu xịt hai loại xi rô xanh đỏ, lạnh ngắt, ngọt lịm và thơm ngát – đủ để tôi và đứa bạn chuyền nhau mút lấy mút để mãi
Chiến tranh Việt Nam có hai chiến trường: Đông Dương và Mỹ. Bắc Việt cố gắng kéo dài cuộc chiến trên chiến trường Việt Nam và đồng thời làm mệt mỏi công luận trên chiến trường Mỹ. Đứng trườc chiến lược này và kế thừa một di sản là sức mạnh quân sự, các tình trạng tổn thất và phản chiến đang gia tăng, Tổng thống Nixon cân nhắc mọi khả năng trong chính sách. Nixon quyết định chỉnh đốn các trận địa chiến cho miền Nam Việt Nam trong khi củng cố khả năng chiến đấu cho họ. Sự giảm bớt vai trò của chúng ta sẽ hỗ trợ cho công luận trong nước Mỹ. Trong thời gian này, Nixon cũng để cho Kissinger tổ chức mật đàm càng nhanh càng tốt.
Bất kỳ chiến lược nào để giảm bớt mối đe dọa từ các chính sách xâm lược của Trung Quốc phải dựa trên sự đánh giá thực tế về mức tác động đòn bẩy của Hoa Kỳ và của các cường quốc bên ngoài khác đối với sự tiến hóa bên trong nội bộ Trung Quốc. Ảnh hưởng của những thế lực bên ngoài đó có giới hạn về cấu trúc, bởi vì đảng sẽ không từ bỏ các hoạt động mà họ cho là quan trọng để duy trì sự kiểm soát. Nhưng chúng ta quả thực lại có những khí cụ quan trọng, những khí cụ này hoàn toàn nằm ngoài sức mạnh quân sự và chính sách thương mại. Điều ấy là những phẩm chất “Tự do của người Tây phương” mà người Trung Quốc coi là điểm yếu, thực sự là những sức mạnh. Tự do trao đổi thông tin, tự do trao đổi ý tưởng là một lợi thế cạnh tranh phi thường, một động cơ tuyệt vời của sự cách tân và thịnh vượng. (Một lý do mà Đài Loan được xem là mối đe dọa đối với Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, chính là vì nó cung cấp một ví dụ với quy mô tuy nhỏ nhưng lại hùng hồn về sự thành công của hệ thống chính trị và kin
Chết phải là một chuyến du lịch tuyệt vời vì chưa có một ai đã trở về!(“La mort doit être un beau voyage puisque personne n'en est revenue”). Thông thường trong những dịp Tết, người đời thường chúc tụng lẫn nhau sống thọ đến trăm tuổi. Không phải ai muốn chết lúc nào là chết được đâu. Phải tới số mới chết. Trời kêu ai nấy dạ mà Sống quá thọ có tốt, có cần thiết không? Không có ai nghĩ giống ai hết. Đặt câu hỏi như trên có thể làm nhiều người cảm thấy khó chịu, nhưng đó là sự thật. Tuổi thọ (longévité) trong điều kiện sức khoẻ bình thường, không ngừng gia tăng thêm lên mãi tại các quốc gia kỹ nghệ giàu có... Sự gia tăng nầy thật ra phải được xem như là một sự kéo dài của tuổi trẻ (jeunesse) hơn là một sự kéo dài của…tuổi già (vieillesse). Tại sao chúng ta già? Tuổi thọ đến lúc nào sẽ dừng lại? Nhân loại đã đạt được đến mức nầy hay chưa?
Nửa tháng trước hiệp định Genève (20-7-1954), trong cuộc họp tại Liễu Châu (Quảng Tây, Trung Cộng), từ 3 đến 5-7-1954, thủ tướng Trung Cộng Châu Ân Lai khuyên Hồ Chí Minh (HCM) chôn giấu võ khí và cài cán bộ, đảng viên cộng sản (CS) ở lại Nam Việt Nam (NVN) sau khi đất nước bị chia hai để chuẩn bị tái chiến. (Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, Dương Danh Dy dịch, tựa đề là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, chương 27 "Hội nghị Liễu Châu then chốt".) (Nguồn: Internet). Hồ Chí Minh đồng ý.
Vào lúc 5:00 giờ chiều Chủ Nhật 26/04/2020, Hòa Thượng Thích Phước Tịnh đã có buổi nói chuyện trên mạng lần thứ hai với nhóm Phật tử Giớ Trẻ Mây Từ, với chủ đề những điều Phật tử nên làm trong mùa đại dịch COVID-19 đang tiếp tục hoành hành.
New York bị thiệt hại nặng nề hơn bất cứ khu vực nào tại Hoa Kỳ bởi đại dịch vi khuẩn corona tính đến nay, 26 tháng 4, và ác mộng của tiểu bang vẫn còn chưa hết. Hôm Thứ Bảy, 25 tháng 4, có 5,902 người đã thử nghiệm dương tính với vi khuẩn corona, và trong khi đó là sự sút giảm từ cao điểm của tiểu bang (khi một ngày chứng kiến hơn 10,000 người thử nghiệm dương tính), tiểu bang này vẫn còn nhiều trường hợp bị lây mới hơn 25 tiểu bang đã bị trong tổng số hơn 3 tháng kể từ vụ lây lan của vi khuẩn vào Mỹ bắt đầu.
Nam Hàn tiếp tục đổ nước vào suy đoán gia tăng về sức khỏe của lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong Un, nói với CNN rằng ông ấy “còn sống và khỏe.” “Lập trường của chính phủ chúng tôi là vững vàng,” theo Moon Chung-in, cố vấn hàng đầu về chính sách đối ngoại cho Tổng Thống Nam Hàn Moon Jae-in, nói với CNN. “Kim Jong Un còn sống và khỏe. Ông ấy đã và đang ở tại khu vực Wonsan kể từ ngày 13 tháng 4. Không có biến đổi gì đáng nghi ngờ tính đến nay được phát hiện cả.”
Đúng vậy, sau gần nửa thế kỷ năm nhìn lại vẫn thấy biến cố 30.04.1975 xảy ra quá bất ngờ đối với toàn thể dân VN chúng ta. Bằng chứng hiển nhiên là rất nhiều cấp lãnh đạo VNCH trong chánh quyền và trong quân đội không ngờ được nên đành phải bị bắt đi tù cải tạo cả hàng chục năm để rồi chết dần mòn trong rừng thiêng nước độc. Nói chi đến người dân bình thường thiếu thông tin của cả 2 miền Nam Bắc tất cả không ai cảm thấy hoặc đoán trước được chuyện sẽ xảy ra. Sự thực này chúng ta có thể đọc thấy rõ trên các tài liệu của 2 miền.
Hiện nay đã có 10 nước trong đó có Hoa Kỳ, Anh Quốc, Úc Châu, và Canada đang bàn tính đưa đơn kiện Trung Cộng phải chịu trách nhiệm về những hành động xấu xa của họ (Chinese government to pay for their malign actions). Việc đòi bồi thường nay thực ra chỉ là con số tượng trưng vì thực tế chưa có một thống kê nào liệt ra được tổn thất về kinh tế, tài chánh, đời sống tinh thần vật chất của 210 nước đang có người bị nhiễm bệnh này lên đến bao nhiêu ngàn ngàn tỷ USD. Đó là chưa kể đến thiệt hại về nhân mạng đã trên 2 triệu 200 ngàn người đang bị bệnh và gần 200 ngàn tử vong trên thế giới. Bởi vì sự thiệt hại nhân mạng quá lớn này, không thể ước tính số tiền như thế nào mới đền bù lại được những đau thương của người thân mất người thân trong suốt hơn bốn tháng qua.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.