Hôm nay,  

Forbes: Tài sản Phạm Nhật Vượng mất gần 4 tỷ USD, chỉ còn 28.3 tỷ USD, bị bốc hơi 14.1% vì cuộc chiến Iran của Trump

05/04/202607:18:00(Xem: 495)
blank 

Forbes: Tài sản Phạm Nhật Vượng mất gần 4 tỷ USD, chỉ còn 28.3 tỷ USD, bị bốc hơi 14.1% vì cuộc chiến Iran của Trump

Tài sản Phạm Nhật Vượng chỉ còn 28.3 tỷ USD, bị bốc hơi 14.1% vì cuộc chiến Iran của Tổng Thống Trump, theo tin của Bilyonaryo dựa vào báo Forbes.
Bản tin sáng Chủ Nhật 5/4/2026 tựa đề "War shock wipes out $62B from ASEAN billionaires in March: Pham tops region, Razon climbs to 7th, Salim enters Top 10" (Cú sốc chiến tranh thổi bay 62 tỷ USD của các tỷ phú ASEAN trong tháng 3: Phạm Nhật Vượng dẫn đầu khu vực, Razon vươn lên hạng 7, Salim lọt vào Top 10).
Cuộc chiến tại Trung Đông đã làm bốc hơi một phần đáng kể khối tài sản của giới tỷ phú tại Đông Nam Á, gây ra sự xáo trộn trong bảng xếp hạng Top 10 và đưa một gương mặt mới lên vị trí dẫn đầu.
150 tỷ phú thuộc khối ASEAN có tên trong danh sách những người giàu nhất thế giới của Forbes đã chứng kiến ​​tổng khối tài sản của họ sụt giảm 10% – tương đương 61,9 tỷ USD – xuống còn 549,1 tỷ USD trong tháng 3, giảm từ mức 611 tỷ USD của tháng trước đó.
Sau đà tăng trưởng mạnh mẽ trong tháng 2, các thị trường chứng khoán trong khu vực đã rơi vào đợt sụt giảm sâu trong tháng 3; mức giảm dao động từ 6,6% đối với chỉ số JCI của Indonesia đến 15,2% đối với chỉ số SET của Thái Lan, trong khi đồng nội tệ của các quốc gia này cũng đồng loạt mất giá.
Đợt suy giảm này diễn ra sau khi liên minh do Mỹ và Iran dẫn đầu phát động các cuộc không kích quy mô lớn nhằm vào các mục tiêu quân sự và cơ sở hạ tầng vào ngày 28 tháng 2, châm ngòi cho một cuộc khủng hoảng về nhiên liệu, phân bón, hóa dầu và lương thực.
Chỉ số STI của Singapore là chỉ số duy nhất ghi nhận đà tăng trưởng khi các nhà đầu tư đổ xô tìm đến ngành công nghệ của quốc đảo này như một kênh trú ẩn an toàn; trong khi đó, chỉ số KLCI của Malaysia lại tỏ ra khá kiên cường, nhờ vào lợi thế từ đà tăng giá dầu mang lại cho quốc gia xuất cảng dầu mỏ này.
Tỷ phú Prajogo Pangestu của Indonesia là người chịu thiệt hại nặng nề nhất về mặt giá trị tuyệt đối trong tháng 3, khi mất đi 8,1 tỷ USD – tương đương 28,3% tổng tài sản – khiến khối tài sản ròng của ông giảm xuống còn 20,5 tỷ USD. Các lĩnh vực kinh doanh của ông, bao gồm năng lượng, hóa dầu và khai khoáng, đã phải hứng chịu những tác động trực tiếp và nặng nề nhất từ ​​tâm lý hoảng loạn trên thị trường trong bối cảnh chiến sự.
Đà sụt giảm này đã khiến ông đánh mất vị trí dẫn đầu trong khối ASEAN, tạo cơ hội cho tỷ phú Phạm Nhật Vượng của Việt Nam vươn lên chiếm giữ ngôi vị số 1, bất chấp việc ông cũng đã mất đi 3,9 tỷ USD – tương đương 14% tài sản – và hiện sở hữu khối tài sản ròng trị giá 23,8 tỷ USD.
Đứng ở vị trí thứ ba là tỷ phú Dhanin Chearavanont, người chứng kiến ​​khối tài sản ròng sụt giảm 1,5 tỷ USD, xuống còn 18,3 tỷ USD. Doanh nghiệp chủ lực trong ngành thực phẩm của ông – CP Foods – đã phải chịu áp lực nặng nề từ đà tăng vọt của chi phí phân bón, thức ăn chăn nuôi, nhiên liệu và nhựa. Đồng thời, đế chế kinh doanh rộng lớn hơn của ông cũng phải đối mặt với sức ép từ sự sụt giảm chi tiêu của người tiêu dùng, khi đà tăng giá nhiên liệu lan rộng khắp Thái Lan.
Tỷ phú Budi Hartono đã thăng một bậc lên vị trí thứ tư với khối tài sản ròng đạt 17,5 tỷ USD, bất chấp việc ông cũng đã mất đi 2,1 tỷ USD. Phần vốn góp của ông tại Bank Central Asia – ngân hàng mà cổ phiếu thường được các nhà đầu tư nước ngoài coi là thước đo đại diện cho nền kinh tế Indonesia nói chung – đã bị kéo xuống do làn sóng bán tháo trên thị trường. Dẫu vậy, mảng kinh doanh thuốc lá của gia đình ông là Djarum đã giúp giảm thiểu tác động tiêu cực, ngăn khối tài sản của ông sụt giảm mạnh hơn nữa.


Ông trùm ngành than của Indonesia, Low Tuck Kwong, đã tụt hai bậc xuống vị trí thứ năm sau khi khối tài sản ròng của ông giảm 3,3 tỷ USD, xuống còn 17,5 tỷ USD. Công ty than của ông – Bayan Resources – đã chịu ảnh hưởng nặng nề bởi chi phí vận chuyển và bảo hiểm tăng cao, cộng thêm tình trạng thiếu hụt tàu vận chuyển trong bối cảnh cuộc khủng hoảng tại Eo biển Hormuz.
Cuộc khủng hoảng khí hóa lỏng (LNG) đã giúp hạn chế phần nào thiệt hại, sau khi Qatar mất khoảng 17% năng lực xuất cảng LNG; điều này giúp duy trì giá than ở mức cao do người mua buộc phải tìm kiếm các nguồn nhiên liệu thay thế khác.
Cú sốc LNG cũng giáng đòn vào tỷ phú người Thái Lan Sarath Ratanavadi, khiến khối tài sản ròng của ông giảm 1,3 tỷ USD, xuống còn 16,8 tỷ USD. Công ty chủ chốt của ông là Gulf Development – ​​doanh nghiệp năng lượng lớn nhất Thái Lan – nằm trong số những cổ phiếu bị bán tháo dữ dội trên thị trường, khi các nhà đầu tư đồng loạt thoái vốn khỏi các doanh nghiệp năng lượng chịu ảnh hưởng bởi chi phí nhập khẩu khí đốt tăng cao. Chỉ số chuẩn SET Index của Thái Lan đã lao dốc tới 8,01% trong phiên giao dịch ngày 4/3, buộc thị trường phải kích hoạt cơ chế ngắt mạch (circuit breaker).
Cú sốc này đã phần nào được xoa dịu nhờ khoản đầu tư của ông vào lĩnh vực viễn thông thông qua Advanced Info Service (AIS) – nhà mạng di động hàng đầu Thái Lan; khoản đầu tư này đóng vai trò như một tài sản mang tính phòng vệ, giúp bảo vệ khối tài sản của ông bên cạnh các khoản đầu tư trong lĩnh vực năng lượng.
Tỷ phú Ricky Razon nằm trong số bảy tỷ phú giàu có bậc nhất khu vực ASEAN có sự thăng hạng trên bảng xếp hạng; ông đã vươn lên một bậc, chiếm giữ vị trí thứ bảy với khối tài sản ròng đạt 15,2 tỷ USD (giảm 1,3 tỷ USD so với trước đó).
Người giàu nhất Malaysia, ông Robert Kuok, đã thăng hai bậc lên vị trí thứ tám, mặc dù khối tài sản ròng của ông đã sụt giảm 500 triệu USD, xuống còn 13,6 tỷ USD. Sự sụt giảm nhẹ trong tài sản của ông Kuok chủ yếu là do tác động tiêu cực của cuộc chiến tranh đối với các khoản đầu tư bất động sản của ông – bao gồm cả Kerry Properties; tuy nhiên, mảng kinh doanh dầu thực vật của ông thông qua Wilmar International (doanh nghiệp kinh doanh dầu cọ lớn nhất thế giới) đã giúp bù đắp phần nào thiệt hại, nhờ vào nhu cầu thị trường vẫn duy trì ở mức cao trong bối cảnh chuỗi cung ứng dầu mỏ toàn cầu bị gián đoạn. Người giàu nhất Singapore, ông Jason Chang, đã mất 1,4 tỷ USD, khiến khối tài sản ròng của ông giảm xuống còn 12,8 tỷ USD. Nguyên nhân là do công ty của ông – ASE Technology, hãng lắp ráp và kiểm thử bán dẫn lớn nhất thế giới – đã phải hứng chịu cú sốc lớn từ cuộc khủng hoảng nguồn cung khí heli và các loại khí hiếm.
Ông Anthoni Salim thuộc tập đoàn First Pacific đã vươn lên lọt vào Top 10 sau khi ông Michael Hartono – người từng xếp thứ sáu hồi tháng 2 với khối tài sản ròng 18,8 tỷ USD – qua đời vào ngày 19/3. Khối tài sản ròng của chính ông Salim cũng sụt giảm 1,1 tỷ USD, xuống còn 11,9 tỷ USD, do những áp lực đè nặng lên tập đoàn Indofood đã ảnh hưởng tiêu cực đến tài sản của ông. Nhà sản xuất mì ăn liền lớn nhất thế giới này đang phải đối mặt với chi phí đầu vào và chi phí logistics ngày càng tăng, trong khi các nhà đầu tư lo ngại rằng công ty sẽ không thể chuyển toàn bộ gánh nặng chi phí gia tăng này sang nhóm người tiêu dùng có thu nhập thấp mà không làm sụt giảm nhu cầu thị trường.
Top 10 tỷ phú giàu nhất khu vực ASEAN:
1) Phạm Nhật Vượng: 23,8 tỷ USD, giảm 14,1% (Việt Nam) - mất gần 4 tỷ USD
2) Prajogo Pangestu: 20,5 tỷ USD, giảm 28,3% (Indonesia)
3) Dhanin Chearavanont: 18,3 tỷ USD, giảm 7,6% (Thái Lan)
4) Budi Hartono: 17,5 tỷ USD, giảm 10,7% (Indonesia)
5) Low Tuck Kwong: 16,8 tỷ USD, giảm 16,4% (Indonesia)
6) Sarath Ratanavadi: 16,8 tỷ USD, giảm 7,2% (Thái Lan)
7) Enrique Razon Jr.: 15,2 tỷ USD, giảm 7,3% (Philippines)
8) Robert Kuok: 13,6 tỷ USD, giảm 3,5% (Malaysia)
9) Jason Chang: 12,8 tỷ USD, giảm 9,9% (Singapore)
10) Anthoni Salim: 11,9 tỷ USD, giảm 8,5% (Indonesia)



Tháng Tư lại trở về, gợi nhớ đến ngày cuối cùng, lúc toàn miền Nam rơi vào tay đoàn quân xâm lược từ phương bắc, lần này là lần thứ 45! Trong ký ức của mỗi người dân miền Nam chúng ta, có biết bao nhiêu khúc phim lại được dịp hiển hiện, rõ ràng và linh động như vừa mới hôm qua. Có người nhớ đến cảnh hỗn loạn ở phi trường Tân Sơn Nhất, có người không sao quên được những năm tháng tù tội trong trại giam cộng sản, có người nghẹn ngào ôn lại cảnh gia đình ly tán trong những ngày kinh hoàng đó, và có biết bao người còn ghi khắc mãi những ngày lênh đênh trên sóng nước mịt mù hay băng qua rừng sâu núi thẳm để tìm đến bến bờ tự do.
Tối nay 22 Tháng Tư, chính quyền Trump đã ban hành một Sắc lệnh mở rộng những hạn chế về nhập cư trong một nỗ lực rộng lớn để tiếp tục chương trình bài ngoại nhằm đánh lạc hướng người Mỹ về thất bại của chính họ qua các giải pháp thích ứng với đại dịch coronavirus. Sắc lệnh này được xây dựng trên một số chính sách chống người nhập cư do chính quyền đưa ra trong vài năm qua đóng cửa gần như tất cả các con đường hợp pháp để nhập cư.
Bắt đầu từ sau giữa tháng Ba 2020, hầu hết các doanh nghiệp không thiết yếu trên khắp Hoa Kỳ đều đã lần lượt được lệnh phải đóng cửa để ngân chận sự lây lan của Coronavirus, trong đó có hàng chục ngàn tiệm Nail của người gốc Việt. Vì buộc phải đóng cửa một cách bất ngờ và cũng bởi chưa đến ngày trả lương theo định kỳ, nhiều chủ tiệm Nail đã không kịp thanh toán cho nhân viên khoản tiền lương của những ngày đã làm việc từ sau lần lãnh lương trước đó cho đến ngày ngưng làm việc vì Coronavirus. Ngoài ra, vì nghĩ rằng sẽ không bị buộc phải đóng cửa quá lâu, nhiều chủ tiệm Nail dự tính sẽ trả đủ tiền lương ngay khi nhân viên trở lại làm việc. Tuy nhiên, rất ít chủ doanh nghiệp hiểu rằng không thanh toán tiền lương theo đúng quy định cho nhân viên sau khi nghỉ việc, sẽ là nguyên nhân dẫn đến vô số rắc rối về pháp lý.
Những người có khuynh hướng cực đoan trong chính kiến, dù hữu khuynh hay tả khuynh, đều có những đặc điểm giống nhau và rất khác người ôn hoà. Bài viết này tóm lược một nghiên cứu tâm lý học đăng trên Sage Journals tháng Giêng 2019. Hy vọng nó sẽ giúp ta hiểu thêm về hiện tượng tâm lý chính trị cực đoan để tránh bị khích động, đồng thời giúp ta tìm ra cách hoá giải. Xin lưu ý “hữu khuynh”và “tả khuynh” trong bài được dùng theo định nghĩa thông thường và hoàn toàn không hàm ý tốt hay xấu. Trong chính trị học, cộng đồng con người thường được chia làm ba nhóm: cấp tiến (liberal), trung hoà (moderate) và bảo thủ (conservative). Sự phân cách này phần lớn xuất phát một cách tự nhiên, nhưng nó cũng có thể được nhào nặn thêm bởi giáo dục, truyền thống, truyền thông, xã hội v.v.
nhà báo kỳ cựu Don Oberdorfer trên tờ Washington Post ngày 3/3/1987 nhấn mạnh lời tuyên bố của trưởng đoàn IRAC: “Chúng tôi (người tị nạn) vẫn bị coi là một vấn đề cần giải quyết. Nay chúng tôi nhất định sẽ góp phần vào giải pháp.”
Tôi sinh ra đời tại miền Nam, cùng thời với “những tờ bạc Sài Gòn” nhưng hoàn toàn không biết rằng nó đã “làm trung gian cho bọn tham nhũng, thối nát, làm kẻ phục vụ đắc lực cho chiến tranh, làm sụp đổ mọi giá trị tinh thần, đạo đức của tuổi trẻ” của nửa phần đất nước. Và vì vậy, tôi cũng không thấy “phấn khởi” hay “hồ hởi” gì (ráo trọi) khi nhìn những đồng tiền quen thuộc với cuộc đời mình đã bị bức tử – qua đêm! Suốt thời thơ ấu, trừ vài ba ngày Tết, rất ít khi tôi được giữ “nguyên vẹn” một “tờ bạc Sài Gòn” mệnh giá một đồng. Mẹ hay bố tôi lúc nào cũng xé nhẹ nó ra làm đôi, và chỉ cho tôi một nửa. Nửa còn lại để dành cho ngày mai. Tôi làm gì được với nửa tờ giấy bạc một đồng, hay năm cắc, ở Sài Gòn – vào năm 1960 – khi vừa mới biết cầm tiền? Năm cắc đủ mua đá nhận. Đá được bào nhỏ nhận cứng trong một cái ly nhựa, rồi thổ ra trông như hình cái oản – hai đầu xịt hai loại xi rô xanh đỏ, lạnh ngắt, ngọt lịm và thơm ngát – đủ để tôi và đứa bạn chuyền nhau mút lấy mút để mãi
Chiến tranh Việt Nam có hai chiến trường: Đông Dương và Mỹ. Bắc Việt cố gắng kéo dài cuộc chiến trên chiến trường Việt Nam và đồng thời làm mệt mỏi công luận trên chiến trường Mỹ. Đứng trườc chiến lược này và kế thừa một di sản là sức mạnh quân sự, các tình trạng tổn thất và phản chiến đang gia tăng, Tổng thống Nixon cân nhắc mọi khả năng trong chính sách. Nixon quyết định chỉnh đốn các trận địa chiến cho miền Nam Việt Nam trong khi củng cố khả năng chiến đấu cho họ. Sự giảm bớt vai trò của chúng ta sẽ hỗ trợ cho công luận trong nước Mỹ. Trong thời gian này, Nixon cũng để cho Kissinger tổ chức mật đàm càng nhanh càng tốt.
Bất kỳ chiến lược nào để giảm bớt mối đe dọa từ các chính sách xâm lược của Trung Quốc phải dựa trên sự đánh giá thực tế về mức tác động đòn bẩy của Hoa Kỳ và của các cường quốc bên ngoài khác đối với sự tiến hóa bên trong nội bộ Trung Quốc. Ảnh hưởng của những thế lực bên ngoài đó có giới hạn về cấu trúc, bởi vì đảng sẽ không từ bỏ các hoạt động mà họ cho là quan trọng để duy trì sự kiểm soát. Nhưng chúng ta quả thực lại có những khí cụ quan trọng, những khí cụ này hoàn toàn nằm ngoài sức mạnh quân sự và chính sách thương mại. Điều ấy là những phẩm chất “Tự do của người Tây phương” mà người Trung Quốc coi là điểm yếu, thực sự là những sức mạnh. Tự do trao đổi thông tin, tự do trao đổi ý tưởng là một lợi thế cạnh tranh phi thường, một động cơ tuyệt vời của sự cách tân và thịnh vượng. (Một lý do mà Đài Loan được xem là mối đe dọa đối với Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, chính là vì nó cung cấp một ví dụ với quy mô tuy nhỏ nhưng lại hùng hồn về sự thành công của hệ thống chính trị và kin
Chết phải là một chuyến du lịch tuyệt vời vì chưa có một ai đã trở về!(“La mort doit être un beau voyage puisque personne n'en est revenue”). Thông thường trong những dịp Tết, người đời thường chúc tụng lẫn nhau sống thọ đến trăm tuổi. Không phải ai muốn chết lúc nào là chết được đâu. Phải tới số mới chết. Trời kêu ai nấy dạ mà Sống quá thọ có tốt, có cần thiết không? Không có ai nghĩ giống ai hết. Đặt câu hỏi như trên có thể làm nhiều người cảm thấy khó chịu, nhưng đó là sự thật. Tuổi thọ (longévité) trong điều kiện sức khoẻ bình thường, không ngừng gia tăng thêm lên mãi tại các quốc gia kỹ nghệ giàu có... Sự gia tăng nầy thật ra phải được xem như là một sự kéo dài của tuổi trẻ (jeunesse) hơn là một sự kéo dài của…tuổi già (vieillesse). Tại sao chúng ta già? Tuổi thọ đến lúc nào sẽ dừng lại? Nhân loại đã đạt được đến mức nầy hay chưa?
Nửa tháng trước hiệp định Genève (20-7-1954), trong cuộc họp tại Liễu Châu (Quảng Tây, Trung Cộng), từ 3 đến 5-7-1954, thủ tướng Trung Cộng Châu Ân Lai khuyên Hồ Chí Minh (HCM) chôn giấu võ khí và cài cán bộ, đảng viên cộng sản (CS) ở lại Nam Việt Nam (NVN) sau khi đất nước bị chia hai để chuẩn bị tái chiến. (Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, Dương Danh Dy dịch, tựa đề là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, chương 27 "Hội nghị Liễu Châu then chốt".) (Nguồn: Internet). Hồ Chí Minh đồng ý.
Vào lúc 5:00 giờ chiều Chủ Nhật 26/04/2020, Hòa Thượng Thích Phước Tịnh đã có buổi nói chuyện trên mạng lần thứ hai với nhóm Phật tử Giớ Trẻ Mây Từ, với chủ đề những điều Phật tử nên làm trong mùa đại dịch COVID-19 đang tiếp tục hoành hành.
New York bị thiệt hại nặng nề hơn bất cứ khu vực nào tại Hoa Kỳ bởi đại dịch vi khuẩn corona tính đến nay, 26 tháng 4, và ác mộng của tiểu bang vẫn còn chưa hết. Hôm Thứ Bảy, 25 tháng 4, có 5,902 người đã thử nghiệm dương tính với vi khuẩn corona, và trong khi đó là sự sút giảm từ cao điểm của tiểu bang (khi một ngày chứng kiến hơn 10,000 người thử nghiệm dương tính), tiểu bang này vẫn còn nhiều trường hợp bị lây mới hơn 25 tiểu bang đã bị trong tổng số hơn 3 tháng kể từ vụ lây lan của vi khuẩn vào Mỹ bắt đầu.
Nam Hàn tiếp tục đổ nước vào suy đoán gia tăng về sức khỏe của lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong Un, nói với CNN rằng ông ấy “còn sống và khỏe.” “Lập trường của chính phủ chúng tôi là vững vàng,” theo Moon Chung-in, cố vấn hàng đầu về chính sách đối ngoại cho Tổng Thống Nam Hàn Moon Jae-in, nói với CNN. “Kim Jong Un còn sống và khỏe. Ông ấy đã và đang ở tại khu vực Wonsan kể từ ngày 13 tháng 4. Không có biến đổi gì đáng nghi ngờ tính đến nay được phát hiện cả.”
Đúng vậy, sau gần nửa thế kỷ năm nhìn lại vẫn thấy biến cố 30.04.1975 xảy ra quá bất ngờ đối với toàn thể dân VN chúng ta. Bằng chứng hiển nhiên là rất nhiều cấp lãnh đạo VNCH trong chánh quyền và trong quân đội không ngờ được nên đành phải bị bắt đi tù cải tạo cả hàng chục năm để rồi chết dần mòn trong rừng thiêng nước độc. Nói chi đến người dân bình thường thiếu thông tin của cả 2 miền Nam Bắc tất cả không ai cảm thấy hoặc đoán trước được chuyện sẽ xảy ra. Sự thực này chúng ta có thể đọc thấy rõ trên các tài liệu của 2 miền.
Hiện nay đã có 10 nước trong đó có Hoa Kỳ, Anh Quốc, Úc Châu, và Canada đang bàn tính đưa đơn kiện Trung Cộng phải chịu trách nhiệm về những hành động xấu xa của họ (Chinese government to pay for their malign actions). Việc đòi bồi thường nay thực ra chỉ là con số tượng trưng vì thực tế chưa có một thống kê nào liệt ra được tổn thất về kinh tế, tài chánh, đời sống tinh thần vật chất của 210 nước đang có người bị nhiễm bệnh này lên đến bao nhiêu ngàn ngàn tỷ USD. Đó là chưa kể đến thiệt hại về nhân mạng đã trên 2 triệu 200 ngàn người đang bị bệnh và gần 200 ngàn tử vong trên thế giới. Bởi vì sự thiệt hại nhân mạng quá lớn này, không thể ước tính số tiền như thế nào mới đền bù lại được những đau thương của người thân mất người thân trong suốt hơn bốn tháng qua.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.