Hôm nay,  

Forbes: Tài sản Phạm Nhật Vượng mất gần 4 tỷ USD, chỉ còn 28.3 tỷ USD, bị bốc hơi 14.1% vì cuộc chiến Iran của Trump

05/04/202607:18:00(Xem: 479)
blank 

Forbes: Tài sản Phạm Nhật Vượng mất gần 4 tỷ USD, chỉ còn 28.3 tỷ USD, bị bốc hơi 14.1% vì cuộc chiến Iran của Trump

Tài sản Phạm Nhật Vượng chỉ còn 28.3 tỷ USD, bị bốc hơi 14.1% vì cuộc chiến Iran của Tổng Thống Trump, theo tin của Bilyonaryo dựa vào báo Forbes.
Bản tin sáng Chủ Nhật 5/4/2026 tựa đề "War shock wipes out $62B from ASEAN billionaires in March: Pham tops region, Razon climbs to 7th, Salim enters Top 10" (Cú sốc chiến tranh thổi bay 62 tỷ USD của các tỷ phú ASEAN trong tháng 3: Phạm Nhật Vượng dẫn đầu khu vực, Razon vươn lên hạng 7, Salim lọt vào Top 10).
Cuộc chiến tại Trung Đông đã làm bốc hơi một phần đáng kể khối tài sản của giới tỷ phú tại Đông Nam Á, gây ra sự xáo trộn trong bảng xếp hạng Top 10 và đưa một gương mặt mới lên vị trí dẫn đầu.
150 tỷ phú thuộc khối ASEAN có tên trong danh sách những người giàu nhất thế giới của Forbes đã chứng kiến ​​tổng khối tài sản của họ sụt giảm 10% – tương đương 61,9 tỷ USD – xuống còn 549,1 tỷ USD trong tháng 3, giảm từ mức 611 tỷ USD của tháng trước đó.
Sau đà tăng trưởng mạnh mẽ trong tháng 2, các thị trường chứng khoán trong khu vực đã rơi vào đợt sụt giảm sâu trong tháng 3; mức giảm dao động từ 6,6% đối với chỉ số JCI của Indonesia đến 15,2% đối với chỉ số SET của Thái Lan, trong khi đồng nội tệ của các quốc gia này cũng đồng loạt mất giá.
Đợt suy giảm này diễn ra sau khi liên minh do Mỹ và Iran dẫn đầu phát động các cuộc không kích quy mô lớn nhằm vào các mục tiêu quân sự và cơ sở hạ tầng vào ngày 28 tháng 2, châm ngòi cho một cuộc khủng hoảng về nhiên liệu, phân bón, hóa dầu và lương thực.
Chỉ số STI của Singapore là chỉ số duy nhất ghi nhận đà tăng trưởng khi các nhà đầu tư đổ xô tìm đến ngành công nghệ của quốc đảo này như một kênh trú ẩn an toàn; trong khi đó, chỉ số KLCI của Malaysia lại tỏ ra khá kiên cường, nhờ vào lợi thế từ đà tăng giá dầu mang lại cho quốc gia xuất cảng dầu mỏ này.
Tỷ phú Prajogo Pangestu của Indonesia là người chịu thiệt hại nặng nề nhất về mặt giá trị tuyệt đối trong tháng 3, khi mất đi 8,1 tỷ USD – tương đương 28,3% tổng tài sản – khiến khối tài sản ròng của ông giảm xuống còn 20,5 tỷ USD. Các lĩnh vực kinh doanh của ông, bao gồm năng lượng, hóa dầu và khai khoáng, đã phải hứng chịu những tác động trực tiếp và nặng nề nhất từ ​​tâm lý hoảng loạn trên thị trường trong bối cảnh chiến sự.
Đà sụt giảm này đã khiến ông đánh mất vị trí dẫn đầu trong khối ASEAN, tạo cơ hội cho tỷ phú Phạm Nhật Vượng của Việt Nam vươn lên chiếm giữ ngôi vị số 1, bất chấp việc ông cũng đã mất đi 3,9 tỷ USD – tương đương 14% tài sản – và hiện sở hữu khối tài sản ròng trị giá 23,8 tỷ USD.
Đứng ở vị trí thứ ba là tỷ phú Dhanin Chearavanont, người chứng kiến ​​khối tài sản ròng sụt giảm 1,5 tỷ USD, xuống còn 18,3 tỷ USD. Doanh nghiệp chủ lực trong ngành thực phẩm của ông – CP Foods – đã phải chịu áp lực nặng nề từ đà tăng vọt của chi phí phân bón, thức ăn chăn nuôi, nhiên liệu và nhựa. Đồng thời, đế chế kinh doanh rộng lớn hơn của ông cũng phải đối mặt với sức ép từ sự sụt giảm chi tiêu của người tiêu dùng, khi đà tăng giá nhiên liệu lan rộng khắp Thái Lan.
Tỷ phú Budi Hartono đã thăng một bậc lên vị trí thứ tư với khối tài sản ròng đạt 17,5 tỷ USD, bất chấp việc ông cũng đã mất đi 2,1 tỷ USD. Phần vốn góp của ông tại Bank Central Asia – ngân hàng mà cổ phiếu thường được các nhà đầu tư nước ngoài coi là thước đo đại diện cho nền kinh tế Indonesia nói chung – đã bị kéo xuống do làn sóng bán tháo trên thị trường. Dẫu vậy, mảng kinh doanh thuốc lá của gia đình ông là Djarum đã giúp giảm thiểu tác động tiêu cực, ngăn khối tài sản của ông sụt giảm mạnh hơn nữa.


Ông trùm ngành than của Indonesia, Low Tuck Kwong, đã tụt hai bậc xuống vị trí thứ năm sau khi khối tài sản ròng của ông giảm 3,3 tỷ USD, xuống còn 17,5 tỷ USD. Công ty than của ông – Bayan Resources – đã chịu ảnh hưởng nặng nề bởi chi phí vận chuyển và bảo hiểm tăng cao, cộng thêm tình trạng thiếu hụt tàu vận chuyển trong bối cảnh cuộc khủng hoảng tại Eo biển Hormuz.
Cuộc khủng hoảng khí hóa lỏng (LNG) đã giúp hạn chế phần nào thiệt hại, sau khi Qatar mất khoảng 17% năng lực xuất cảng LNG; điều này giúp duy trì giá than ở mức cao do người mua buộc phải tìm kiếm các nguồn nhiên liệu thay thế khác.
Cú sốc LNG cũng giáng đòn vào tỷ phú người Thái Lan Sarath Ratanavadi, khiến khối tài sản ròng của ông giảm 1,3 tỷ USD, xuống còn 16,8 tỷ USD. Công ty chủ chốt của ông là Gulf Development – ​​doanh nghiệp năng lượng lớn nhất Thái Lan – nằm trong số những cổ phiếu bị bán tháo dữ dội trên thị trường, khi các nhà đầu tư đồng loạt thoái vốn khỏi các doanh nghiệp năng lượng chịu ảnh hưởng bởi chi phí nhập khẩu khí đốt tăng cao. Chỉ số chuẩn SET Index của Thái Lan đã lao dốc tới 8,01% trong phiên giao dịch ngày 4/3, buộc thị trường phải kích hoạt cơ chế ngắt mạch (circuit breaker).
Cú sốc này đã phần nào được xoa dịu nhờ khoản đầu tư của ông vào lĩnh vực viễn thông thông qua Advanced Info Service (AIS) – nhà mạng di động hàng đầu Thái Lan; khoản đầu tư này đóng vai trò như một tài sản mang tính phòng vệ, giúp bảo vệ khối tài sản của ông bên cạnh các khoản đầu tư trong lĩnh vực năng lượng.
Tỷ phú Ricky Razon nằm trong số bảy tỷ phú giàu có bậc nhất khu vực ASEAN có sự thăng hạng trên bảng xếp hạng; ông đã vươn lên một bậc, chiếm giữ vị trí thứ bảy với khối tài sản ròng đạt 15,2 tỷ USD (giảm 1,3 tỷ USD so với trước đó).
Người giàu nhất Malaysia, ông Robert Kuok, đã thăng hai bậc lên vị trí thứ tám, mặc dù khối tài sản ròng của ông đã sụt giảm 500 triệu USD, xuống còn 13,6 tỷ USD. Sự sụt giảm nhẹ trong tài sản của ông Kuok chủ yếu là do tác động tiêu cực của cuộc chiến tranh đối với các khoản đầu tư bất động sản của ông – bao gồm cả Kerry Properties; tuy nhiên, mảng kinh doanh dầu thực vật của ông thông qua Wilmar International (doanh nghiệp kinh doanh dầu cọ lớn nhất thế giới) đã giúp bù đắp phần nào thiệt hại, nhờ vào nhu cầu thị trường vẫn duy trì ở mức cao trong bối cảnh chuỗi cung ứng dầu mỏ toàn cầu bị gián đoạn. Người giàu nhất Singapore, ông Jason Chang, đã mất 1,4 tỷ USD, khiến khối tài sản ròng của ông giảm xuống còn 12,8 tỷ USD. Nguyên nhân là do công ty của ông – ASE Technology, hãng lắp ráp và kiểm thử bán dẫn lớn nhất thế giới – đã phải hứng chịu cú sốc lớn từ cuộc khủng hoảng nguồn cung khí heli và các loại khí hiếm.
Ông Anthoni Salim thuộc tập đoàn First Pacific đã vươn lên lọt vào Top 10 sau khi ông Michael Hartono – người từng xếp thứ sáu hồi tháng 2 với khối tài sản ròng 18,8 tỷ USD – qua đời vào ngày 19/3. Khối tài sản ròng của chính ông Salim cũng sụt giảm 1,1 tỷ USD, xuống còn 11,9 tỷ USD, do những áp lực đè nặng lên tập đoàn Indofood đã ảnh hưởng tiêu cực đến tài sản của ông. Nhà sản xuất mì ăn liền lớn nhất thế giới này đang phải đối mặt với chi phí đầu vào và chi phí logistics ngày càng tăng, trong khi các nhà đầu tư lo ngại rằng công ty sẽ không thể chuyển toàn bộ gánh nặng chi phí gia tăng này sang nhóm người tiêu dùng có thu nhập thấp mà không làm sụt giảm nhu cầu thị trường.
Top 10 tỷ phú giàu nhất khu vực ASEAN:
1) Phạm Nhật Vượng: 23,8 tỷ USD, giảm 14,1% (Việt Nam) - mất gần 4 tỷ USD
2) Prajogo Pangestu: 20,5 tỷ USD, giảm 28,3% (Indonesia)
3) Dhanin Chearavanont: 18,3 tỷ USD, giảm 7,6% (Thái Lan)
4) Budi Hartono: 17,5 tỷ USD, giảm 10,7% (Indonesia)
5) Low Tuck Kwong: 16,8 tỷ USD, giảm 16,4% (Indonesia)
6) Sarath Ratanavadi: 16,8 tỷ USD, giảm 7,2% (Thái Lan)
7) Enrique Razon Jr.: 15,2 tỷ USD, giảm 7,3% (Philippines)
8) Robert Kuok: 13,6 tỷ USD, giảm 3,5% (Malaysia)
9) Jason Chang: 12,8 tỷ USD, giảm 9,9% (Singapore)
10) Anthoni Salim: 11,9 tỷ USD, giảm 8,5% (Indonesia)



Hôm nay tôi đứng lên để công nhận Bác Sĩ Phạm Đỗ Thiên Hương, người đã tạo ra cuộc thi “Ước Mơ Việt”, một cuộc thi khuyến khích trẻ em Mỹ Gốc Việt học tiếng Việt bằng những hình thức sáng tạo, mới lạ. Bác sĩ Phạm Đỗ Thiên Hương đã dành thời gian trong suốt cuộc đời để phục vụ cộng đồng của mình.
Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) có trụ sở đặt tại Geneva, được thành lập vào ngày 7 tháng 4 năm 1948 và hiện nay có 194 quốc gia thành viên. Công việc chính của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) là giúp các nước nghèo chống lại bệnh tật. Và để có khả năng làm được công việc này, WHO cần sự đóng góp của tất cả các quốc gia thành viên.(1)
Đại Dịch Corona Virus (Covid-19)-còn gọi là Virus Vũ Hán được xác định đầu tiên vào ngày 31 tháng 1 năm 2019 ở Vũ Hán (Trung Quốc), nhưng có thể xảy ra vài tuần trước ngày này khiến cho đến ngày hôm nay (16 tháng 4 năm 2020) ở Mỹ đã có 639,664 ca nhiễm bịnh, 30,985 người tử vong và 52,738 đã bình phục (theo Global update). Theo BS Anthony Fauci, Giám đốc Viện Dị ứng và Bệnh Truyền nhiễm Quốc gia Mỹ trong cuộc họp báo ngày 6 tháng 4 năm 2020 cho biết: “Chánh quyền Trung cộng đã cố tình đánh lừa thế giới từ nhiều tháng trước ngày 31 tháng 1 năm 2019 khi họ nói rằng Virus này chỉ lây truyền từ động vật sang người, nhưng thực sự đây là loại Virus rất nguy hiểm, không những chỉ lây truyền từ người sang người một cách dễ dàng mà còn lây lan trên diện tích rộng.”
Tổng Thống Donald Trump đã cảnh báo rằng TQ nên đối diện các hậu quả nếu “ý thức trách nhiệm” đối với đại dịch vi khuẩn corona, khi tử vong tại Châu Âu do COVID-19 gây ra lên tới 100,000. “Đã có thể được chận đứng tại TQ trước khi nó bắt đầu và nó đã không, và toàn thế giới đang đau khổ vì nó,” theo ông Trump ch biết trong cuộc họp báo hàng ngày tại Bạch Ốc, trong lúc các trường hợp lây nhiễm tại Hoa Kỳ lên hơn 750,000 và số tử vong đã hơn 40,000.
Số người thiệt mạng vì vi khuẩn corona tại Hoa Kỳ đã lên hơn 40,000 tính tới trưa xế Chủ Nhật, 19 tháng 4, theo tài liệu từ Đại Học Johns Hopkins mà CNN có được cho biết. 40,461 người thiệt mạng trong số 755,533 trường hợp bị lây vi khuẩn corona, theo ĐH Johns Hopkins cho hay. Bước ngoặc nghiệt ngã đã đạt tới khi các nhà nghiên cứu tại Đại Học Harvard cảnh báo rằng nếu đât nước muốn nền kinh tế mở cửa trở lại thì việc thử nghiệm phải tăng lên tới ít nhất 500,000 người mỗi ngày.
Hôm Chủ Nhật, 19 tháng 4, Việt Nam đã phản đối Trung Quốc nói rằng họ đã thiết lập 2 đơn vị hành chánh trên các đảo tại Biển Đông, trong hành động mới nhất của Bắc Kinh để bày tỏ sự khẳng quyết chủ quyền của họ trên vùng biển tranh chấp này, theo bản tin của Reuters cho biết.
Một người đàn ông 51 tuổi đã nổ súng điên cuồng trên khắp khu vực phía bắc của tỉnh Nova Scotia của Canada, khiến ít nhất 10 người thiệt mạng, trong đó có một nữ cảnh sát. Các quan chức cho biết tay súng bị nghi ngờ cũng đã chết, theo AP cho biết hôm Chủ Nhật, 19 tháng 4. Người đàn ông được xác nhận là Gabriel Wortman và các viên chức thẩm quyền nói rằng ông này đã cải trang thành một cảnh sát mặc đồng phục và biến một chiếc ô tô để làm cho nó trông giống như một tàu tuần dương của Cảnh sát Hoàng Gia Canada.
Tại Orange County của chúng ta, số trường hợp lây nhiễm (confirmed cases) mới được loan báo hôm nay, CN 19/4/2020, là 79. Số ấy cao hơn hôm kia (75) và hôm qua (63): https://occovid19.ochealthinfo.com/coronavirus-in-oc Căn cứ vào sự kiện ấy, một số người có thể sẽ bi quan. Nhưng sở dĩ có sự tăng các trường hợp lây nhiễm vì trong mấy hôm gần đây, Orange County đã tăng việc xét nghiệm một cách rất đáng kể. Chẳng hạn riêng ngày hôm qua, 18/4, 1245 người đã được xét nghiệm. Số người được xét nghiệm trong 4 hôm vừa qua là (637 + 429 + 1245 + 378 =) 2689. Số lây nhiễm mới trong 4 hôm là (50 + 75 + 63 + 79 =) 267. Như vậy trong những người được đưa đi xét nghiệm (hầu hết được coi [hay tự coi] là “có vấn đề”), tỷ lệ bị lây nhiễm chỉ là 9.92%. Theo nhiều thống kê, khoảng 80% trường hợp lây nhiễm sẽ được coi là nhẹ, qua ít hôm sẽ tự khỏi. Tỷ lệ nặng, phải đưa vào nhà thương ở mức 20% hay ít hơn.
Trước hết xin nhắc lại ý chính của bài 19: trong quản lý kinh tế nhà nước Hoa Kỳ nói chung bao gồm Tổng Thống và Quốc Hội (do dân bầu) và Ngân Hàng Trung Ương (NHTƯ tức một cơ quan hành chánh độc lập không do dân bầu). NHTƯ Hoa Kỳ điều chỉnh nền kinh tế phát triển “nóng” hay “nguội” qua lãi xuất và lượng tiền USD lưu hành trên thị trường, trong khi Tổng Thống và Quốc Hội điều hành nền kinh tế bằng thuế má và ngân sách. Bài 19 đã tìm hiểu về NHTƯ, bài 20 này sẽ phân tích chi tiêu của chính quyền (bao gồm Hành Pháp và Lập Pháp) trong khủng hoảng.
Một tháng qua, virus corona (Covid-19) đã làm cho kinh tế Hoa Kỳ và nhiều nước trên thế giới suy sụp. Với bệnh dịch lan tràn, ở Mỹ đã có 700 nghìn ca bệnh và 35 nghìn tử vong. Thế giới có hơn 2 triệu ca nhiễm, 144 nghìn tử vong. Ngoài Hoa Kỳ, châu Âu cũng có số ca nhiễm và tử vong cao. Từ giữa tháng Ba chính quyền liên bang Mỹ có lệnh cấm tụ họp trên 10 người. Ngay sau đó nhiều tiểu bang ban hành lệnh cấm túc. Mọi người ở nhà. Ra đường cần đeo khẩu trang, giữ khoảng cách 2 mét xa nhau. Các hãng xưởng, cơ sở thương mại không phục vụ nhu cầu thiết yếu của dân đều đóng cửa. Chỉ còn siêu thị, trung tâm y tế, bệnh viện và một số dịch vụ giới hạn mở cửa.
Kể từ ngày 1/5/2020, nhiều quốc gia trên thế giới trong đó có Hoa Kỳ đã có chương trình phục hồi sau đại dịch COVID-19. Cũng vậy, Tòa Thánh Vatican đã thông báo những tiến trình tương tự để bình thường hóa các hoạt động của Giáo hội sau đại dịch trong các lãnh vực bác ái xã hội, giáo dục đào tạo, cử hành bí tích, rao giảng Tin mừng. Có lẽ đây cũng là cơ hội thích hợp để chia sẻ những bài học bản thân mà Tiến sĩ Richard Darga và Huynh Trưởng Nghĩa Sinh đã chia sẻ tại Hà Nội trong khóa học “Kỹ năng Lãnh đạo Phục vụ” được tổ chức liên tục trong 5 năm qua (vào các năm 2016, 2017, 2018, 2019 & 2020).
Như phần trình bày trên cho thấy nạn dịch Virus Corona đã khiến cho ”gió đã đổi chiều” nên thế giới có cái nhìn hoàn toàn ác cảm đối với Trung Cộng và nhà độc tài Tập Cận Bình, bởi lẽ nay hiểm họa này đã liên quan trực tiếp đến mạng sống quý báu của mỗi cá nhân. Biết đâu vì thế rất có thể sẽ có những biến chuyển bất ngờ quan trọng như sự kiện Bức Tường Berlin sụp đỗ thình lình không hề báo trước vào ngày 9.11/1989 đã mang lại tự do thực sự cho cả toàn vùng Đông Âu.
Tổng Thống Donald Trump đã bào chữa chuyện ông viết Twitter mà trong đó ông có vẻ ủng hộ những người biểu tình chống các biện pháp phong tỏa tại nhiều tiểu bang nước Mỹ. Tại cuộc họp báo hôm Thứ Sáu, ông nói rằng một số biện pháp được đề ra bởi Minnesota, Michigan và Virginia là “quá khó khăn.” Trước đó, ông viết hàng loạt tweets rằng: “Hãy Giải Phóng Minnesota,” “Hãy Giải Phóng Michigan,” và rồi “Hãy Giải Phóng Virginia.” Các phong toả, gồm lệnh ở trong nhà, là cần thiết để làm chậm đà gia tăng của vi khuẩn corona. Nhưng những người biểu tình nói rằng chúng đang làm tổn hại các công dân qua việc hạn chế hoạt động một cách vô lý và làm bóp ngạt hoạt động kinh tế.
Trước đây với thuyết âm mưu, Đặng Tiểu Bình tuyên bố “Không cần biết mèo trắng hay mèo đen, chỉ cần bắt được chuột đều là mèo tốt”. Với “thuyết con mèo” của Đặng Tiểu Bình trong phiên họp của đại hội Đảng CSTQ lần thứ 11 năm 1985, trong hoàn cảnh đương thời, khi nền kinh tế Trung Quốc đang lâm vào kinh tế lụn bại, khó khăn, khủng hoảng trầm trọng. Muốn xoay xở, thoát khỏi vũng lầy chỉ còn cách “cải tổ kinh tế” rập khuôn như tư bản mà ông tổ của họ Karl Marx (1818–1883) và Friedrich Engels (1820–1895) trong cuốn Tư Bản Luận cho rằng tư bản sẽ giãy chết “Chủ nghĩa tư bản trong cơn giãy chết sẽ tự đào mồ chôn chính nó”.
Bộ Trưởng Y Tế Tây Ban Nha xác nhận hôm Thứ Bảy, 18 tháng 4 rằng hơn 20,000 người đã thiệt mạng từ dịch vi khuẩn corona trên toàn quốc, theo tin CNN cho biết. Chỉ Hoa Kỳ và Ý đã báo cáo có số người chết vì COVID-19 nhiều hơn Tây Ban Nha. Viên chức của Tây Ban Nha nói rằng số người chết đã lên tới 20,043, tăng 565 người từ con số ghi nhận hôm Thứ Sáu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.