Hóa Thân

31/08/202010:00:00(Xem: 4170)
khucthuyduvietkhang
Khúc Thụy Du - Đinh Trường Chinh
 

Mai xa phố thị về rừng
Cỏ cây chua xót đếm từng nỗi đau
Ta về ngõ trống trước sau
Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời
Thấy em xõa tóc bên đời
Liêu trai dáng ngọc, một thời sắc hương
Mời em bước xuống đoạn trường
Đam mê một thuở cúng dường thiên thu
Từ ta rực rỡ, tình, thù
Hư vô phẫn nộ, mây mù lửa thiêu
Ta về bước nản chân xiêu
Trái tim ẩm mốc rong rêu, tội tình
Đường đời vô ngã u minh
Trên vai nhẹ gánh tử sinh cuối mùa
Ta từ ngựa gõ bước khuya
Tiếng khua lục lạc dưới mưa bất thường
Cô đơn chiếc bóng bên đường
Vết đau tiền kiếp còn vương máu hồng
Ta từ lệnh chỉ sắc phong
Hóa thân ẩn sĩ bao dung bất ngờ
Đầy trời nhã nhạc, kinh, thơ
Sao khuya vằng vặc, tiếng tơ dãi dầu
Mưa bay trên ngọn tình sầu
Tan theo nỗi nhớ, hồi đầu, oan khiên.


Nguyễn văn Lập

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ồ. có cây náng thật sao | Người đi bắt nắng thêm vào dấu ă | Hoặc giả cây nàng ra hoa | Lung linh mầu nắng hay là mắt em*
Thưa các đấng thi hào, quý vị có hiểu nghe đọc thơ dở quả là sự xúc phạm đến trí tuệ và thính giác? Whiskey 18 tuổi cũng có lúc chua như cứt mèo! Nàng thơ ơi, người ta nói em đã qua đời bên Pháp, sao còn hiện hồn về giữa bàn nhậu tối nay!
chẳng muốn ăn. | đồ ăn như giấy bìa, | nuốt vô muốn ói, | bịnh càng thêm bịnh.
sắc màu huyễn ảo như áo em trong mơ | xuân hạ vu vơ | buổi sáng bận lòng thiếu chữ bài thơ
Những hệ lụy cuộc đời | Có khi là hạnh phúc | Mỗi một phút gọi mời | Đau thương và ngã gục
Như thế là qua những ngày tròn 50 năm sau ngày ba mươi tháng tư của năm 1975. Tôi nghiệm ra một điều rằng, đó là những con số rất ít người quên, và rất nhiều người sử dụng các con số trong nhóm 30/4/1975 để dùng trong tên (username) và mật khẩu (password) trong các ứng dụng tin học. Thêm nữa, bạn sẽ thấy rằng những con số này khi viết thành số và khi viết thành chữ sẽ cho bạn các cảm xúc khác nhau. Trời ạ, khó quên tới như vậy sao.
tôi rị mọ lục lọi trí nhớ | chỉ còn năm ba mảng vớ vẩn bâng quơ | ai thương hại quăng vào tôi | và tôi không kịp né