Ngõ hẹp

17/09/202310:12:00(Xem: 2426)
The Creator and Protector of Hearts (2011) - Antonio Muñiz
The Creator and Protector of Hearts (2011) của họa sĩ Antonio Muñiz.



điện thoại di động reo

chuông gió reo

thanh âm chất chồng ngổn ngang

khép cửa nhốt ráng chiều

nằm yên cô đọng từng khoảnh khắc

trong không gian đa chiều dàn trải

mi nghĩ gì?

cười vô tư

ngáp thoải mái

chết ngây dại

 ̶ ̶ ̶  tẻ nhạt

lung tung linh tinh

tào lao như chuyện những người mù sờ voi

·

một lần ngủ quên lăn xuống dốc đồi

tưởng mình là đá cuội

ngẩn ngơ nghe tiếng hú chốn đại ngàn

dần trôi về phía hư vô

chờ đợi một ngày bình thường

rất đỗi bình thường

réo gọi từ ngôi nhà hoang vắng  ̶ ̶ ̶ 

ngôi từ đường ký ức  ̶ ̶ ̶ 

lầm lũi theo giấc mơ lan man

nhiều biến khúc kéo dài không dứt

có hình nhân ngồi bó gối

có người mẹ về chợ với ổ bánh mì baguette

và chỉ duy nhất một ổ bánh mì  ̶ ̶ ̶ 

mi có nghe âm vọng đàn không dây sáo không lỗ?

mi có thấy nghệ sĩ không tim?

·

chiều mưa trong ngõ hẹp dài lê thê

hú họa tìm một khuôn mặt một vóc dáng

ngỡ chừng chưa quên

dù thất lạc sau tháng năm tháng dằn vặt chao đảo  ̶ ̶ ̶ 

đừng vượt con nước này

đừng đừng đừng  ̶ ̶ ̶ 

mi hãy nhìn những hình tượng hữu cơ

có mông nõn nà ngồi trên mâm xôi

thơm phức vàng tươi béo ngậy  ̶ ̶ ̶ 

kinh  ̶ ̶ ̶  khiếp  ̶ ̶ ̶  hãi  ̶ ̶ ̶  

mà buồn ngây ngất. 

 

– Quảng Tánh Trần Cầm 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
fake news, fake story làm hư hai ống kính. Không thể tin những hình ảnh thu nhận. Càng không tin ý nghĩa như đã thấy. Phải chăng mắt đã trở thành vô dụng? Nếu mắt thấy tai nghe đều là giả, tội nghiệp, làm người ! Lạc lõng biết bao ! Hiu quạnh biết bao !
Tâm tư khô cạn mạch nguồn Mốc meo chữ nghĩa buông tuồng tứ thơ Trần gian có gã khù khờ Mấy mươi năm lẻ chưa hề tỉnh ra
Đời ngắn một gang tay. Đo sao hết chiều cao tham vọng. Tim nhỏ một nắm tay. Chứa sẽ vỡ máu độc tôn. Thuốc. Thuốc, Thuốc, Trẫm cần phải sống. Trẫm giỏi nhất hoàn cầu.\ Thuốc. Thuốc. Thuốc. Trẫm muốn ngút hơi. Thở mong manh làm sao bất tử? Tạc tượng lên núi cao? Thuốc. Thuốc. Thuốc. Nếu trẫm chết, các ngươi sẽ phải chôn theo. “It is what it is.” (1)
Lửa nhỏ đốt mãi sẽ cháy rừng. Cháy lớn, cháy lan vượt kiểm soát, cháy luôn quốc gia, cháy lương tâm, cháy tự do, cháy hấp hối.
ngày tháng 9 nhìn lại khúc phim quá khứ cô lập con tim giữa những bao la kịch bản buồn và những bài ca từ giã giam mình giữa ngôn ngữ của những lặp lại xuôi tay buông lững
“Vì Tôi Là Người Việt Nam” là một bài thơ mang tứ tượng trưng qua cách diễn tả biểu hiện. Một bài thơ biểu lộ sự hoạt động của trí tuệ và sự xuất hiện của cảm xúc. Một bài thơ kết hợp giữa ý thức và vô thức. Một bài thơ xứng đáng là thơ đấu tranh có giá trị nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Anh.
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng