Hôm nay,  

Tìm Thợ Gặt Cứu Lúa

13/04/200900:00:00(Xem: 6082)

TÌM THỢ GẶT CỨU LÚA

Bạn,
Theo báo Sài Gòn, tại miền Tây Nam phần, sự xuất hiện những chiếc máy gặt đập  đã "đẩy" thợ gặt ra khỏi cánh đồng, bôn ba khắp nơi tìm việc. Thế nhưng chỉ sau vài trận mưa trái mùa vừa qua, cuộc diện đã thay đổi. Lúa sập. Máy bất lực. Thợ gặt được mời mọc khắp nơi để cứu vụ mùa.  Báo Thanh Niên ghi nhận về hiện trạng này qua đoạn ký sự như sau.
Tại Kiên Giang, phóng viên gặp thợ cắt lúa Nguyễn Văn Lịnh (40 tuổi), xã Mỹ Hiệp Sơn, huyện Hòn Đất,  kể hai vụ mùa rồi, vợ con anh phải qua Cần Thơ bán vé số vì không có việc làm. Còn anh, thường được mướn rất rẻ hoặc không mướn. Mười ngày trước, chị Trần Thị Lý (36 tuổi), vợ anh Lịnh đang bán vé số được chồng gọi về đi cắt lúa mướn. Ban đầu chị còn do dự, bán vé số ế lắm thì mỗi ngày cũng kiếm được năm, bảy chục ngàn, còn về biết có ai mướn gặt không. Bây giờ gặp chị bên bờ ruộng đợi cơm trưa, chị nói: "Gặt lúa ngày kiếm được trăm, trăm rưỡi ngàn ".
Trong khi đó chủ của những cánh đồng lúa thì đang trong hoàn cảnh ngược lại. Chỉ sau mấy trận mưa to trái mùa, nhiều cánh đồng ở vùng này lúa đang chớm chín đợi ngày thu hoạch đã oằn mình. Chỉ riêng tại huyện Hòn Đất, vùng hạ nguồn của Tứ giác Long Xuyên, đã có trên 20 ngàn hécta lúa đợi thu hoạch bị thiệt hại do những trận mưa thế này.  Chuyên viênCao Minh Trung, phó phòng Nông nghiệp huyện Hòn Đất cho biết, lúa sập đều ở các xã Mỹ Thái, Mỹ Phước, Bình Sơn, Nam Thái Sơn, Mỹ Hiệp Sơn... Lúa bị mất phẩm chất là một chuyện, khó khăn lớn của nông dân hiện giờ là thiếu thợ gặt.


Lúa sập thì phải gặt gấp nhưng máy gặt thì lại không thể gặt lúa sập. Bí thế, nhiều chủ ruộng chạy vạy khắp nơi vẫn không tìm được thợ gặt, phải nhìn đồng lúa chín rục dần. Nguyên nhân, ông Trung cho biết, do một thời gian dài thất nghiệp, thợ gặt đi nơi khác kiếm sống. Đến khi cần thì không đủ người gặt, dù giá công gặt đã đội lên gấp nhiều lần. Nếu vụ trước lúa đứng, một công gặt chỉ với giá 120 - 150 ngàn đồng là cùng, bây giờ giá lên đến 300, 400 thậm chí 500 ngàn mỗi công lúa sập, vẫn thiếu người. Còn thợ gặt được mùa "chạy show". Tình trạng "khủng hoảng" nhân công còn lan qua các quy trình vác, phơi, chở, suốt lúa.
Bạn,
Cũng theo báo Thanh Niên, không chỉ tại huyện Hòn Đất, mà người trồng lúa ở những vùng lân cận tại tỉnh An Giang cũng lâm vào "khủng hoảng" nhân công. Một thợ  cắt lúa  tên là Nguyễn Ngọc Lịnh nói mỗi ngày có hàng chục chủ ruộng đến kêu  nhưng nông dân này  đều từ chối, cắt không xuể.  Nông  dân  Nguyễn Ngọc Lịnh cho rằng, xảy ra tình trạng lúa ngập úng không thu hoạch được là do... máy cắt . Theo nông dân này,  thì " người ta sáng chế ra máy gặt đã sáng chế không "tới", không tính đến lúa sập thì cắt làm sao..."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bán ráo hết, bán sạch hết... Tiền thu vào để đâu không biết. Vì đó là bí mật của kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa vậy.
Có những lằn ranh khó phân biệt nổi. Đó là lằn ranh của tâm ý, giữa thiện và ác, thí dụ như khi đốt tiền của người khác. Đứng về mặt kinh doanh, người ta nói đó là vỡ nợ, khi doanh nhân không trả nợ nổi nữa. Nhưng có thật hay không, khi người ta gom đủ thứ tiền thiên hạ và xài cho những thứ không ai kiểm soát nổi – và có người gọi đó là lừa đảo.
Không phải Tết nào cũng vui, không phải tỉnh nào cũng vui, không phải nghề nào cũng vui.
Hình như không ai đo lường chính xác có tỷ lệ bao nhiêu công chức ngồi chơi tà tà...
Đúng như vậy. Nhiều trí thức bây giờ đã nói thẳng là cũng muốn đa đảng.
Chuyện rất lạ: các vị sư ni đã nhiều lần nói rằng cúng sao giải hạn không nằm trong giáo lý nhà Phật, nhưng các chùa Hà Nội vẫn tưng bừng nhận ghi danh làm dịch vụ để gọi là giúp dân cúng sao để giải hạn xấu.
Công chức ngồi chơi là muôn đời nói hoài, sửa hoài không nổi, chỉ vì ngồi chơi trong công sở phải là người có thế lực. Bởi vậy mới có chuyện, theo một quan chức trên báo Dân Trí rằng: “Khó xử công chức 'cắp ô' con ông cháu cha.”
Bây giờ thì bánh chưng đã đi khắp thế giơi rồi. Đơn giản vì đồng bào đang sống nhiều nơi trên thế giới, và nhiều nơi không có cộng đồng Việt đông đảo, hay là có nhưng không ai làm chuyện nấu bánh chưng nữa - một việc làm nặng nhọc nhưng không chắc đã có bao nhiêu lợi tức khi so với nhiều việc khác ở hải ngoại.
Đó là chuyện nghe hoài, nghe khắp nơi rồi: ăn thứ gì cũng sợ dính nhằm hóa chất độc. Dĩ nhiên, đây nói là dân thường thôi, không kể chuyện quan quyền hay đại gia, vì đó là tiêu chuẩn khác rồi.
Làm sao bây giờ, khi chúng ta nhìn thấy hàng khối tiền ném qua cửa sổ?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.