Làm Sao

21/10/202421:45:00(Xem: 2383)
ann phong moon
Tranh: Ann Phong



 

Làm sao em vá vầng trăng khuyết

Rọi xuống đêm tìm một giấc mơ

Trăng ngã bóng ai ngoài hiên lạnh

Khe khẽ theo em dỗ giấc chờ

 

Chút lạnh cho em và trăng ấm

Lóng lánh sương khuya hát ngọt ngào

Trăng nằm bên gối ru đêm chậm

Nước mắt mặn từng canh chiêm bao

 

Làm sao em rải sao lên tháp

Lung linh từng bậc cấp lung linh

Chén rượu xưa còn cay đáy mắt

Tiếng bước ai khua chiếc bóng mình

 

Một ngôi sao xuống bàn tay nhỏ

Ấp yêu năm ngón khép êm đềm

Có tiếng tim từ xa xôi đập

Phải chăng là… Em lại mình em!

 

Làm sao em cưỡi mây đầu dốc

Bay đến nơi rất xa, rất cao

Để em tin thiên đàng có thật

Ta vẫn hẹn nhau một kiếp nào


Mây bỏ em bay không dừng lại

Bóng ngày xưa nhuộm ráng chiều nay

Vương vướng chân em vài sợi khói

Thì cứ mơ hồ mây, mây bay

 

Làm sao em kéo đôi bờ lại

Dã tràng thôi xe cát ngàn năm

Nghe sóng hẹn nhau về bến mộng

Em thôi ra biển khóc âm thầm

 

Em lại về bờ em hiu hắt

Biển mượn hồn lạc sóng lang thang

Con ốc lạc vỏ mình ngơ ngác

Em lạc trái tim, máu lạc đường

 

Làm sao em níu bình minh lại

Giọt nắng long lanh những ngọt ngào

Nắng điệu đà dìu sương nhún nhảy

Bên vườn hồng hoa bướm xôn xao

 

Chỉ là sớm mai nào xa lắc

Em níu về chạng vạng chiều rơi

Chén rượu hoàng hôn mình em cạn

Say buốt trăm năm giọt lệ cười

 

2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi không dám nhìn dung nhan | Tôi nhìn đắm đuối đôi bàn chân thương | cong cong yểu điệu xương xương | Đôi chân nho nhỏ dặm trường khổ qua
bao giờ tượng tạc như in | thì xin chất ngọc | nhắn tin về đời | một lần | [có] | một lần thôi | ngoại vi men dã chấm cười tinh khôi
Victoria Amelina là một nhà thơ, tiểu thuyết gia người Ukraine. Khi Nga tiến hành cuộc xâm lược toàn diện vào đất nước của cô vào năm 2022, cô đã dành phần lớn thời gian viết lách để ghi chép và nghiên cứu về các tội ác chiến tranh. Amelina hiểu rõ những rủi ro, nguy hiểm mình sẽ gặp phải với công việc này, với tư cách là một công dân chọn ở lại đất nước của mình trong chiến tranh, và với tư cách là một nhà văn phải đối mặt với một đội quân xâm lược đang muốn tiêu diệt bản sắc dân tộc mình. Cô đưa con trai đến nơi an toàn ở Ba Lan, nhưng bản thân trở về tiếp tục sống và làm việc tại quê hương. Khi Kyiv bị ném bom vào đầu mùa hè, cô đã quan sát các vụ nổ từ căn hộ của mình và viết: “Chiến tranh là khi bạn không còn có thể theo dõi nỗi mọi tin tức và khóc về những người hàng xóm đã chết thay cho bạn cách bạn vài dặm. Tuy nhiên, tôi muốn chúng ta sẽ bằng mọi cách không quên tên của họ.”
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung...
thăng trầm lên xuống / như những bậc đá trên đồi xanh / tóc bay theo gió / mùa hạ êm đềm thắp lửa mặt trời / trong từng đôi mắt mong đợi / dõi cánh chim bay xa...
Chân trời không ánh sáng | không tối đen | có màu sắc điên trong màn mắt kẻ loạn trí. | Mọi người chí tử nâng cao đời sống rộn rịp. | Chụm mũi lại hít thở một nắm không gian.
Xa hơn sự đau yếu của ông | Những con sói vẫn chạy qua những cánh rừng xanh, | Dòng sông quê không bị lôi cuốn bởi những bến cảng tân thời...
Thơ của Trần Yên Hòa & Lê Minh Hiền
Quả dâu trăng trắng | nước da hồng hồng | nào ai biết được | rượu còn hay không
Không phải sống làm người buồn bã. | Người làm cho sống buồn. | ‘Cái biết buồn’ khi ‘cái biết’ đến gần ‘cái không biết’ | bắt được hơi gió lạnh rùng mình | cảm được cõi trống trải | nơi con người sợ hãi.
Những đoản khúc của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung...
Em đầu hàng hy sinh thân thể | Thế giới lạnh lùng thân phận người dưng | Ngày mai máu chảy không ngừng | Ngày mai máu đẫm khắp vùng phố quê.
Lục bát mới của nhà thơ Nguyễn-hòa-Trước